Sau mấy ngày nhậu nhẹt liên miên cộng với đá bóng rầm mưa, một cú đội đầu bóng ướt suýt cướp đi toàn bộ trí nhớ của mình. Sợ quá mất thôi, hôm nay vẫn còn hơi choáng váng nên không làm việc, cầu trời phật phù hộ độ trì cho mình không bị làm sao. Trong lúc mơ màng chỉ có những hình ảnh mờ mờ ảo ảo của vợ & con trai lúc ở Việt Nam, thực sự mình không nhận thức được không gian và thời gian, dơi vào tình trạng mất trí nhớ, không biết mình đang ở Hàn, mà cứ nghĩ đang ơ bên cạnh vợ & con trai yêu lúc ở VN. Hình ảnh cả gia đình đang vui đùa bỗng vụt biến đã đánh thức mình tỉnh, nhưng không còn nhớ bất kỳ chuyện gì đã xẩy ra trong 2 ngày thứ 6 và thứ 7 thật sự là rất sợ. Trong lúc mê sảng đó anh gọi cho vợ yêu, nhưng anh không nhớ gì cả chỉ biết rằng phải gọi cho em. Chắc em lo lắng cho anh lăm phải không. Xin lỗi em yêu nhé!
Chắc không bao giờ có lần thứ 2 như thế này nữa đâu!
Cám ơn mẹ con em đã thức tỉnh anh dậy & nếu không, không biết chuyện gì đã sẩy ra nữa!
Anh yêu hai mẹ con nhiều lắm.
Sunday, 17 August 2008
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment